Bạn nghĩ là bạn ổn trong đại dịch, nhưng liệu bạn có thật sự ổn?

0
77
Nhiều người cố tỏ ra mình ổn nhưng nội tâm lại không ổn chút nào.
Có những người trông bề ngoài thì rất ổn
Ngay lúc này đây bạn vẫn an toàn trong căn phòng của mình, làm việc tại nhà, vẫn đủ ăn, đủ mặc, hàng tháng vẫn nhận đủ lương. Vậy thì có lẽ bạn đang ổn, ít nhất là ổn hơn rất nhiều người ngoài kia. Đó là những người đang khó khăn, mất việc, khánh kiệt về tài sản. Đó là những người đang oằn lưng chống dịch ở tuyến đầu. So với họ, cuộc sống của bạn vẫn đang tốt hơn rất nhiều, có phải bạn vẫn luôn tự an ủi mình như thế? Và trong hoàn cảnh này, mở miệng ra than vãn một câu cũng là tội lỗi, bạn thấy mình không đủ tư cách để than.
Bạn nghĩ là bạn ổn trong đại dịch, nhưng bạn có thật sự ổn không?
Vậy nhưng cảm giác trống trải, hoang mang, lo lắng này là gì? Tại sao nó vẫn luôn thường trực, không mời mà đến, đuổi cũng không đi? Nó giày vò bạn về đêm, khiến bạn không sao chìm vào giấc ngủ? Cuối cùng, bạn rơi vào vòng lặp ngủ ngày cày đêm dù trước đó đã đặt ra quyết tâm duy trì lối sinh hoạt lành mạnh, dù phải ở trong nhà nhiều ngày. Vậy thì bạn ơi, bạn chưa thật sự ổn như mình nghĩ đâu. Cái cảm giác “ổn” phải xuất phát từ trong tâm, tâm an nhiên và lòng thôi dậy sóng, chứ không phải “cố tỏ ra mình ổn nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng”.
Vậy phải làm thế nào để thật sự ổn chứ không phải cố tỏ ra mình ổn?
Nếu bạn có thể giữ vững lý trí, luôn sáng suốt, thông minh trong mỗi quyết định của mình, thì bạn là một con robot. Mỗi chúng ta là một con người với đầy đủ những giác quan, cảm xúc, đôi khi trở nên yếu đuối, hoang mang, lo sợ là điều hết sức bình thường. Chỉ có điều ta đối diện với nó như thế nào và bình ổn tâm lý ra sao.
Nếu bạn vẫn ổn về thân thể, điều kiện sống nhưng tâm lý bất ổn, bạn khó có thể đạt được sự cân bằng và hạnh phúc, đồng nghĩa với việc bạn ít giúp đỡ được người khác hơn dù bạn có đủ khả năng để giúp họ. Chỉ khi bạn ổn từ trong ra ngoài, bạn mới sáng suốt làm chủ cuộc sống của mình và giúp đỡ được người khác.
Bạn nghĩ là bạn ổn trong đại dịch, nhưng bạn có thật sự ổn không?
Cô bạn tôi là người rất tích cực giúp đỡ người khác trong mùa dịch, bằng nhiều hình thức khác nhau. Hôm qua cô ấy còn kỳ công viết một bài đăng tổng hợp những kênh giúp đỡ người khó khăn ở khắp ba miền Bắc, Trung, Nam, để ai khó khăn có thể tìm đến, như những cửa hàng, siêu thị 0 đồng. Khi cô ấy chia sẻ thông tin cho tôi, bảo tôi hãy tiếp tục chia sẻ đến những ai cần. Tôi thở dài, nhưng những người ở quá xa khu vực có siêu thị 0 đồng, họ đến đó bằng cách nào? Tôi đã quá mệt mỏi khi đọc tin tức mỗi ngày, cập nhật những thủ tục đi đường mới mỗi ngày. Cô ấy bảo người ta cũng đang điều chỉnh rồi, người khó khăn cũng phải cố tìm cách thôi. Tối, tôi thấy cô ấy post story ngắn gọn “Sống tích cực và cố tìm ra giải pháp cho các vấn đề”. Rõ ràng là trong khi tôi đang buồn bực, thở dài, cô ấy đã làm được những việc có ý nghĩa, thiết thực hơn.
Nếu bạn ổn – hãy giúp đỡ mọi người, nếu bạn không ổn – hãy tìm người giúp
Trước khi giúp đỡ người khác, bạn phải tự giúp chính mình trước. Chỉ khi bạn ổn, bạn mới có tâm trí để làm việc tốt giúp đời. Vậy nếu bạn không thể tự giúp chính mình, thì ai sẽ là người giúp bạn? Người thân? Bạn thân? Có thể mà cũng chưa chắc. Bởi người thân, bạn thân thì yêu quý và quan tâm đến bạn, nhưng không phải ai cũng có khả năng giúp bạn. Trong nhiều trường hợp, bạn giãi bày một bầu tâm sự và chỉ nhận về hai chữ “đã xem” hoặc họ có những phản ứng khiến bạn thất vọng. Có thể là họ bận, họ không biết cách giúp, và thế là bạn có cảm giác bị bỏ mặc, thấy không ai hiểu được mình.Bạn nghĩ là bạn ổn trong đại dịch, nhưng bạn có thật sự ổn không?
Sau nhiều lần thất vọng như vậy khi tìm kiếm sự chia sẻ từ những người xung quanh, tôi bắt đầu nghĩ rằng phải tìm một ai đó giúp được mình. Ai đó có chuyên môn và có thể cho tôi một góc nhìn khác. Lần đầu tiên tôi tìm đến dịch vụ tham vấn tâm lý, vì đang giãn cách nên tôi có buổi trò chuyện online với chuyên gia tham vấn. Ban đầu tôi không đặt kỳ vọng quá cao về việc họ có thể giúp tôi giải quyết vấn đề. Nhưng sau đó tôi đã có buổi trò chuyện thoải mái, tôi được trút bỏ những gánh nặng trong lòng, tôi được gợi ý để tìm ra nút thắt cho vấn đề của mình. Sau cùng, tôi phải là người tự mình cởi chiếc nút thắt đó.
Trước khi kết thúc lộ trình trị liệu, tôi cười tươi rói bảo tham vấn viên của mình rằng tôi ổn rồi và trong khoảng thời gian tới sẽ không “mua” thời gian của cậu nữa, để cậu giúp ai đó cần hơn. Cậu hỏi tôi có câu hỏi gì không, tôi hỏi một câu ngoài lề là dịch bệnh phải giãn cách xã hội, số ca cần được tham vấn có tăng lên không? Cậu ấy dừng lại một chút rồi trả lời rằng: “Nhiều người bị kẹt lại với gia đình, họ có vấn đề mà không nhận thức được mình đang có vấn đề nữa. Tìm đến dịch vụ tham vấn họ còn cảm thấy tội lỗi vì nghĩ mình đang “nói xấu” người thân. Nhất là những thân chủ là phụ nữ, họ rất giỏi chịu đựng”.
Cậu ấy bảo ngoài làm dịch vụ, cậu cũng tham gia những dự án phi lợi nhuận để giúp đỡ những người bị ảnh hưởng tâm lý bởi đại dịch. Cậu ấy sống ở tâm dịch TP.HCM, “kẹt” trong nhà từ tháng 5 đến giờ và vẫn đang làm công việc chuyên môn của mình để giúp đỡ người khác.
Bạn nghĩ là bạn ổn trong đại dịch, nhưng bạn có thật sự ổn không?
Tôi hy vọng người ta có cái nhìn cởi mở hơn với những người có vấn đề tâm lý cần được giúp đỡ. Không phải ai gặp chuyên gia tâm lý cũng là “đầu óc không bình thường” hay “thần kinh có vấn đề”. Điều không bình thường nhất là giữ khư khư những cảm xúc tiêu cực mà không được giải tỏa, lâu dần sẽ thành bệnh thật sự. Thế nên đừng ngại nếu như bạn cảm thấy mình cần được giúp đỡ.
Cậu bạn tôi, một bác sĩ đang làm việc tại một bệnh viện đang tiếp nhận điều trị hàng trăm bệnh nhân Covid cũng phải thừa nhận, điều đáng lo ngại không kém dịch bệnh chính là tâm lý bất ổn của con người. Đó là những tổn thương mà người khác không cảm nhận được, bởi vì người nào đau người ấy biết. Vậy nên, nếu bạn không ổn, có thể tìm ai đó giúp mình, nếu bạn ổn, hãy giúp người khác trong khả năng có thể để cùng vượt qua mùa dịch bạn nhé!
Ảnh: Sưu tầm